Chương 1 – Cấp Độ Hiện Hữu

✏ Tác giả: Samael Aun Weor📖 Tâm Lý Học Cách Mạng

Chúng ta là ai? Chúng ta đến từ đâu? Chúng ta đang đi đâu? Chúng ta đang sống vì điều gì? Tại sao chúng ta đang sống?… Không nghi ngờ gì, cái loài “thú vật trí năng” đáng thương bị gọi nhầm là con người, không những không biết, mà hơn nữa, nó còn thậm chí không biết rằng mình không biết…

Tệ hơn cả là tình huống, thật khó khăn và kỳ quặc trong đó chúng ta phớt lờ những bí mật của tất cả các bi kịch của mình và dù vậy, chúng ta vẫn tin rằng mình biết mọi thứ…

Hãy mang một “động vật có vú biết suy nghĩ“,  một trong những kẻ tự cho rằng bản thân mình có thế lực trong đời sống, đến giữa Sa Mạc Sahara; bỏ hắn ở đó xa bất cứ ốc đảo nào, và quan sát từ một tàu bay xem điều gì sẽ xảy ra…

Chính những sự thật sẽ tự nói lên; cái “con vật trí năng dáng người“, mặc dù nó tự nghĩ rằng mình rất mạnh mẽ và tin rằng bản thân mình rất đàn ông, trong sâu thẳm lại yếu đuối một cách đáng sợ…

Libya_4985_Tadrart_Acacus_Luca_Galuzzi_2007.jpg
Hãy mang một “động vật có vú biết suy nghĩ”, một trong những kẻ tự cho rằng bản thân mình có thế lực trong đời sống, đến giữa Sa Mạc Sahara; bỏ hắn ở đó xa bất cứ ốc đảo nào, và quan sát từ một tàu bay xem điều gì sẽ xảy ra…

Thú vật biết tư duy” thì ngu ngốc một trăm phần trăm; anh ta nghĩ những điều tốt nhất về mình, anh ta tin rằng anh ta có thể phát triển bản thân một cách tuyệt vời bằng cách của lớp mẫu giáo, qua các cẩm nang về phép lịch sự1, theo học trường tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông, đại học, qua danh tiếng tốt của cha, v.v, v.v, v.v.

Không may thay, sau bao giáo dục, những hành xử tốt, địa vị và tiền bạc, chúng ta biết rõ rằng bất kỳ cơn đau bụng nào đều làm chúng ta buồn; và rằng trong sâu thẳm chúng ta tiếp tục không hạnh phúc và khổ sở…

Thế kỷ XX này, với tất cả cảnh tượng của nó, các cuộc chiến tranh, hoạt động mại dâm, kê gian toàn cầu [tiếng Anh: sodomy2], sự thoái hóa tình dục, thuốc mê, rượu, sự tàn ác quá đáng, sự ngoan cố cùng cực, sự kỳ quái, v.v., v.v., v.v., là một chiếc gương cho ta tự thấy bản thân mình; do đó, không có chứng cớ thuyết phục gì để chúng ta có thể khoe khoang rằng ta đã tới một giai đoạn phát triển cao cấp…

efced83473ff02b46644c0529c4c6512.jpg
…những người “siêu văn minh” đương thời với chúng ta vẫn cứ tin rằng cái chuyện về chiến tranh này là vấn đề thứ yếu, là một chuyện ngẫu nhiên trôi qua, không có mối quan hệ gì với “nền văn minh hiện đại” được đề cao của chúng ta.

Nếu cho rằng thời gian biểu thị cho sự tiến bộ thì thật là ngớ ngẩn; không may thay, “kẻ ngốc được học hành” vẫn bị mắc kẹt trong “giáo điều của sự tiến hóa”…

Trong tất cả các trang đen của “lịch sử đen” chúng ta luôn luôn tìm thấy những sự tàn ác kinh hoàng giống nhau, những tham vọng, những cuộc chiến tranh, v.v.

Tuy nhiên, những người “siêu văn minh” đương thời với chúng ta vẫn cứ tin rằng cái chuyện về chiến tranh này là vấn đề thứ yếu, là một chuyện ngẫu nhiên trôi qua, không có mối quan hệ gì với “nền văn minh hiện đại” được đề cao của chúng ta.

Thực ra, cái quan trọng chính là cấp độ hiện hữu của mỗi người; có những kẻ say rượu, những người khác lại không uống, có những người đáng kính, lại có những kẻ không biết xấu hổ, trong cuộc sống có đủ các loại…

Quần chúng là tổng của những cá nhân; bản chất của từng cá nhân cũng chính là bản chất của quần chúng, của Chính Phủ, v.v.

Vì thế cho nên quần chúng là phần mở rộng của cá nhân; sự chuyển hóa của quần chúng, của những dân tộc không thể xảy ra nếu mỗi cá nhân, nếu mỗi người, không chuyển hóa…

1486772393
Các vụ hỗn loạn xảy ra trong những lễ hội càng ngày càng trở nên phổ biến.
f553bec790bd4f2e54d5cbb652de8111
Việc này đang xảy ra trên toàn cầu.

Không ai có thể phủ nhận sự tồn tại của những cấp độ xã hội khác nhau; có người của nhà thờ và người của nhà thổ; của trung tâm thương mại và của vùng nông thôn, v.v., v.v., v.v.

Cũng như thế, tồn tại những “Cấp độ Hiện Hữu” khác nhau. Những gì hiện hữu bên trong ta, dù rạng rỡ hay khổ sở, hào phóng hay bủn xỉn, bạo lực hay bình an, tinh khiết hay đầy dục vọng, đều thu hút những hoàn cảnh đời sống khác nhau.

Một người đầy dục vọng sẽ luôn thu hút và tham gia vào những hoàn cảnh, những việc kịch tính và thậm chí cả những bi kịch của nhục dục…

Một kẻ say xỉn sẽ thu hút những kẻ say xỉn, và hắn ta sẽ luôn thấy mình đi vào những quán rượu và quán bar; điều đó thì rõ ràng…

Một kẻ cho vay nặng lãi hay một người tự ái sẽ thu hút những điều gì? Bao nhiêu rắc rối, nhà tù, sự bất hạnh?

Dù vậy, những người đang bực tức, mệt mỏi vì khổ đau, đang khát khao thay đổi, đang muốn chuyển sang trang mới trong câu chuyện cuộc đời của họ…

Những kẻ tội nghiệp! Họ muốn thay đổi và không biết phải làm thế nào; họ không biết phương pháp; họ bị mắc kẹt trong một ngõ cụt…

Những gì đã xảy ra với họ hôm qua lại xảy ra với họ hôm nay và nó sẽ xảy ra với họ ngày mai; họ luôn lặp lại cùng những lỗi lầm và thậm chí có đại bác bắn bên tai cũng vẫn không học được các bài học của cuộc sống.

Mọi thứ lặp lại trong đời sống của họ; họ nói lại những điều đã nói rồi, họ làm lại những điều đã làm rồi, họ than thở những điều đã than thở rồi…

Những kịch tính, hài kịch và bi kịch này sẽ tiếp tục lặp lại một cách chán ngắt nếu chúng ta vẫn mang theo trong mình những yếu tố không ai ưa như sân hận, tham lam, dục vọng, ghen tỵ, kiêu ngạo, lười biếng, háu ăn, v.v, v.v, v.v. 3

Chúng ta đang ở cấp độ đạo đức nào? Hay, tốt hơn nên nói: chúng ta đang ở “Cấp Độ Hiện Hữu” nào?

Chừng nào mà “Cấp Độ Hiện Hữu” của chúng ta còn chưa thay đổi một cách triệt để, sự lặp lại của tất cả những khổ sở, những kịch bản, những nhục nhã ê chề và bất hạnh sẽ vẫn còn tiếp tục…

Mọi thứ, tất cả các tình huống xảy ra ở ngoài chúng ta, trong bối cảnh của thế giới này, đều là những hình ảnh phản chiếu những thứ chúng ta có ở trong tâm.

Với một lý do thích đáng, chúng ta có thể khẳng định một cách chính thức rằng “bên ngoài là phản ánh của bên trong”.

Khi nào một người thay đổi ở bên trong và sự thay đổi đó thật triệt để, thì ở bên ngoài, những hoàn cảnh, và cuộc sống, cũng thay đổi theo.

Vào thời điểm này (năm 1974) tôi đang quan sát một nhóm người đã xâm lấn vào một vùng đất láng giềng.

Ở nước Mexico này những người như thế được gọi bằng cái tên kỳ lạ: “người nhảy dù”. Họ ở gần khu thôn quê Churubusco; rất gần nhà tôi, vì thế cho nên tôi đã có cơ hội để tìm hiểu về họ một cách kỹ lưỡng…

Nghèo không bao giờ là một cái tội, nhưng lỗi lầm không phải là ở chỗ đó, mà là ở trong “Cấp Độ Hiện Hữu” của họ…

Họ đánh nhau hàng ngày, họ say xỉn, họ lăng mạ lẫn nhau, họ trở thành sát thủ của chính những người bạn bất hạnh của mình; họ sống trong những căn lều bẩn thỉu, trong đó sân hận ngự trị thay vì tình yêu thương…

01.jpg.CROP.original-original.jpg
Cộng Đồng “nhảy dù” ở Mexico

Nhiều lần tôi đã nghĩ rằng nếu ai đó trong những người này xóa bỏ được bên trong họ những sân hận, dục vọng, say xỉn, phỉ báng, tàn độc, ích kỷ, vu khống, ghen tỵ, tự ái, kiêu ngạo, v.v., v.v., v.v., thì những người khác sẽ thấy dễ chịu hơn bên cạnh họ, và chỉ vì Quy Luật Nhân Duyên Tâm Lý, họ sẽ kết giao với những người thanh cao hơn, tâm linh hơn; những mối quan hệ mới này đóng vai trò quan trọng trong việc dẫn đến một sự thay đổi về kinh tế và xã hội…

Nó sẽ là một hệ thống cho phép người đó từ bỏ cái “túp lều”, cái “cửa cống” bẩn thỉu đó…

Vì thế, nếu chúng ta thực sự muốn một thay đổi cấp tiến, điều chúng ta phải hiểu đầu tiên là tất cả mỗi chúng ta (dù da đen hay da trắng, vàng hay nâu, vô minh hay danh tiếng lừng lẫy, v.v.) đều đang ở một trong các “Cấp Độ Hiện Hữu.”

Chúng ta đang ở “Cấp Độ Hiện Hữu” nào? Quý độc giả đã từng bao giờ suy nghĩ về điều đó?

Chúng ta sẽ không thể đi đến một cấp độ khác nếu chúng ta không để ý trạng thái hiện tại của mình.

← Trước: Lời Nói Đầu Tiếp theo: chương 2 – Chiếc Thang Kỳ Diệu →

Ghi chú

1Cẩm nang về phép lịch sự – Ví dụ như sách “Etiquette in Society, in Business, in Politics, and at Home” bởi tác giả Emily Post, xuất bản năm 1922, là sách hướng dẫn hành xử để trở thành người văn minh trong xã hội.

2Kê gian (Tiếng Latinh: Sodomia) là một thuật ngữ trong Kitô giáo để chỉ những tội lỗi của hành vi tính dục được cho là phi tự nhiên, tức là những hành vi tính dục không tạo ra sự sinh sản, cụ thể hơn là những hành vi quan hệ tình dục qua đường hậu môn hoặc miệng, quan hệ tình dục giữa người và động vật không phải người (ái thú hay loạn dâm động vật). Ban đầu, thuật ngữ sodomia bắt nguồn từ câu chuyện về thành Sô-đôm và Gô-mô-rơ trong chương 18 và 19 của Sáng thế ký trong Cựu Ước [đọc tại đây] chỉ giới hạn đối với tình dục hậu môn. Luật kê gian ở nhiều quốc gia không chỉ kết tội đối với hành vi tình dục qua đường hậu môn, mà còn mở rộng đối với tất cả các quan hệ tình dục bị chống đối khác. Tuy nhiên, ở thế giới phương Tây các luật này đã bị phá bỏ hoặc không được thực thi. (vi.wikipedia.org)

59bbf057c11c135485ddca88fc6de74c.jpg
Câu chuyện về thành Sô-đôm và Gô-mô-rơ trong Kinh Thánh
Tranh Minh Họa: The Destruction of Sodom and Gomorrah bởi họa sĩ John Martin (1852)

3Tham khảo Bảy mối tội đầu (Kitô giáo): https://vi.wikipedia.org/wiki/Bảy_mối_tội_đầu

← Trước: Lời Nói Đầu Tiếp theo: chương 2 – Chiếc Thang Kỳ Diệu →

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s