Chương 17 – Những Sinh Vật Máy Móc

✏ Tác giả: Samael Aun Weor, 📖 Luận Thuyết về Tâm Lý Học Cách Mạng

Chúng ta không có cách nào phủ nhận rằng luật tái diễn đang hoạt động từng giây từng phút trong cuộc đời chúng ta. Chắc chắn rằng mỗi ngày trong đời kiếp này, các sự kiện, các trạng thái tâm thức, những lời nói, ước mơ, suy nghĩ, và ý nguyện, v.v., đang lặp đi lặp lại. Hiển nhiên rằng khi một người không tự quan sát thì không thể nhận ra sự lặp lại liên tục hàng ngày này.

Rõ ràng rằng những người không hề quan tâm đến việc quan sát bản thân, cũng sẽ không muốn rèn luyện để đạt được một sự thay đổi triệt để.

Đỉnh cao của đỉnh cao là những người muốn thay đổi nhưng lại không chịu rèn luyện bản thân.

Chúng ta không phủ nhận cái thực tế rằng mọi người có quyền trải nghiệm hạnh phúc đích thực của tâm linh, tuy nhiên, hạnh phúc đó là điều không thể nếu chúng ta không chịu rèn luyện bản thân.

Một người có thể thay đổi nội tâm khi người đó thật sự thay đổi được phản ứng của mình trước các sự kiện khác nhau xảy ra hàng ngày.

Tuy nhiên, chúng ta không thể thay đổi cách mình phản ứng với các sự kiện trong đời sống thực tế nếu chúng ta không chịu rèn luyện bản thân một cách nghiêm túc.

Chúng ta cần phải thay đổi cách suy nghĩ, bớt tính cẩu thả, trở nên nghiêm túc hơn, và cảm nhận cuộc đời bằng cách khác, bằng sự thật và thực tế.

Tuy nhiên, nếu chúng ta cứ tiếp tục như chúng ta đang làm, ngày nào cũng hành xử như cũ, cũng lặp lại những lỗi lầm như cũ, lúc nào cũng cẩu thả như cũ, thì chúng ta đang bỏ đi các cơ hội để thay đổi thực sự.

Nếu một người thật sự muốn hiểu bản thân thì người đó nên bắt đầu bằng việc quan sát cách hành xử của chính mình trước các sự kiện của một ngày bất kỳ trong cuộc sống.

Điều này không có nghĩa rằng một người không cần tự quan sát hàng ngày, chúng tôi chỉ muốn khẳng định rằng họ phải bắt đầu với một ngày đầu tiên.

7f50ec287211d045a82d282fb36c42d7
Bánh xe Bhavachakra tượng trưng cho sự máy móc của luân hồi, được vận hành bởi sự vô minh của chúng sinh.

Mọi việc đều phải có một điểm khởi đầu, và việc bắt đầu tự quan sát cách hành xử của mình trong bất kỳ ngày nào của cuộc đời là một điểm khởi đầu tốt.

Quan sát các phản ứng máy móc của mình trước các chi tiết nhỏ của phòng ngủ, nơi ở, phòng bếp, nhà cửa, đường phố, công việc, v.v., v.v., v.v., lời nói, cảm xúc, và tư tưởng chắc chắn là việc cần thiết nhất.

Việc quan trọng là sau đó phải nhận ra được bằng cách nào hoặc bằng phương pháp nào mình có thể thay đổi những phản ứng này; tuy nhiên, nếu chúng ta tin rằng mình là người tốt, rằng chúng ta không bao giờ hành xử một cách vô ý thức hoặc sai lầm, thì chúng ta sẽ không bao giờ thay đổi.

Trên hết chúng ta phải hiểu rằng mình là những con người máy móc, những con rối đơn giản bị điều khiền bởi các lực lượng bí ẩn, bởi các Tôi vô hình.

Trong chúng ta có rất nhiều người, chúng ta không bao thường hằng; đôi khi có một người bủn xỉn xuất hiện trong chúng ta, lúc khác thì là người cáu kỉnh, lúc khác nữa lại là một người tuyệt vời, từ bi, lát sau thì lại là một kẻ tai tiếng hoặc kẻ nói lời vu khống, sau đó thì là một thánh nhân, lúc khác thì lại là một kẻ nói dối, v.v.

Trong mỗi chúng ta có đầy đủ các loại người, các loại Tôi. Tính cách của chúng ta cũng chẳng hơn gì một con rối, một con búp bê biết nói, một dạng máy móc.

Chúng ta hãy bắt đầu bằng việc hành xử một cách có ý thức trong một phần nhỏ của ngày; chúng ta cần phải dừng việc là những cỗ máy đơn giản mặc dù chỉ trong vài phút ngắn ngủi hàng ngày; điều này sẽ tác động mạnh mẽ lên cuộc sống của chúng ta.

Khi chúng ta tự quan sát và không làm theo ý của cái Tôi này hay cái Tôi kia, chúng ta hiển nhiên đang bắt đầu dừng việc sống như những cái máy.

Nếu một người tự nguyện một cách có ý thức để dừng việc sống như một cỗ máy dù chỉ trong một khoảnh khắc thôi thì cũng đã có thể thay đổi nhiều hoàn cảnh khó khăn một cách triệt để.

Nhục nhã thay, ngày nào cũng như này nào, chúng ta sống một cuộc sống máy móc và vô nghĩa. Chúng ta lặp lại các sự kiện, các thói quen không thay đổi, chúng ta chưa bao giờ muốn thay đổi chúng; chúng là những đường ray máy móc nơi đoàn tàu chở sự tồn tại khốn khổ của chúng ta chuyển bánh; mặc dù vậy, chúng ta vẫn nghĩ những điều tốt nhất về bản thân mình.

Những kẻ tự lừa dối nhan nhản khắp mọi nơi, những kẻ tự cho rằng mình là vị thần; họ là những sinh vật máy móc, những kẻ bị mắc kẹt trong thói quen, cư dân trên bùn đất, những con rối khốn khổ bị điều khiển bởi các cái Tôi; những người như thế sẽ không rèn luyện bản thân…

← Trước: Chương 16 – Sách Sự Sống Tiếp theo: Chương 18 – Lương thực Siêu việt

 


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s